भक्त
Hindi
Etymology
Pronunciation
- IPA(key): /bʱəkt̪/
Noun
भक्त • (bhakt) m (Urdu spelling بھکت)
Declension
| Declension of भक्त | ||
|---|---|---|
| Singular | Plural | |
| Direct | भक्त (bhakt) | भक्त (bhakt) |
| Oblique | भक्त (bhakt) | भक्तों (bhaktõ) |
| Vocative | भक्त (bhakt) | भक्तो (bhakto) |
Sanskrit
Etymology
From Proto-Indo-Iranian *bʰaktás (“distributed, allotted, share, portion”), from Proto-Indo-European *bʰeh₂g- (“to divide, distribute”). Cognate with Avestan 𐬠𐬀𐬑𐬙𐬀 (baxta), Persian بخت (baxt). Synchronically analyzable as the past participle of the root भज् (bhaj, “to divide, distribute”).
In modern usage, this refers to people (mainly political followers) who believe anything their leader says without using their own reasoning, just based on faith alone & would defend their leader to any extent including but not limited to issuing physical threats
Pronunciation
Adjective
भक्त • (bhaktá)
Declension
| Masculine a-stem declension of भक्त | |||
|---|---|---|---|
| Nom. sg. | भक्तः (bhaktaḥ) | ||
| Gen. sg. | भक्तस्य (bhaktasya) | ||
| Singular | Dual | Plural | |
| Nominative | भक्तः (bhaktaḥ) | भक्तौ (bhaktau) | भक्ताः (bhaktāḥ) |
| Vocative | भक्त (bhakta) | भक्तौ (bhaktau) | भक्ताः (bhaktāḥ) |
| Accusative | भक्तम् (bhaktam) | भक्तौ (bhaktau) | भक्तान् (bhaktān) |
| Instrumental | भक्तेन (bhaktena) | भक्ताभ्याम् (bhaktābhyām) | भक्तैः (bhaktaiḥ) |
| Dative | भक्ताय (bhaktāya) | भक्ताभ्याम् (bhaktābhyām) | भक्तेभ्यः (bhaktebhyaḥ) |
| Ablative | भक्तात् (bhaktāt) | भक्ताभ्याम् (bhaktābhyām) | भक्तेभ्यः (bhaktebhyaḥ) |
| Genitive | भक्तस्य (bhaktasya) | भक्तयोः (bhaktayoḥ) | भक्तानाम् (bhaktānām) |
| Locative | भक्ते (bhakte) | भक्तयोः (bhaktayoḥ) | भक्तेषु (bhakteṣu) |
| Feminine ā-stem declension of भक्त | |||
|---|---|---|---|
| Nom. sg. | भक्ता (bhaktā) | ||
| Gen. sg. | भक्तायाः (bhaktāyāḥ) | ||
| Singular | Dual | Plural | |
| Nominative | भक्ता (bhaktā) | भक्ते (bhakte) | भक्ताः (bhaktāḥ) |
| Vocative | भक्ते (bhakte) | भक्ते (bhakte) | भक्ताः (bhaktāḥ) |
| Accusative | भक्ताम् (bhaktām) | भक्ते (bhakte) | भक्ताः (bhaktāḥ) |
| Instrumental | भक्तया (bhaktayā) | भक्ताभ्याम् (bhaktābhyām) | भक्ताभिः (bhaktābhiḥ) |
| Dative | भक्तायै (bhaktāyai) | भक्ताभ्याम् (bhaktābhyām) | भक्ताभ्यः (bhaktābhyaḥ) |
| Ablative | भक्तायाः (bhaktāyāḥ) | भक्ताभ्याम् (bhaktābhyām) | भक्ताभ्यः (bhaktābhyaḥ) |
| Genitive | भक्तायाः (bhaktāyāḥ) | भक्तयोः (bhaktayoḥ) | भक्तानाम् (bhaktānām) |
| Locative | भक्तायाम् (bhaktāyām) | भक्तयोः (bhaktayoḥ) | भक्तासु (bhaktāsu) |
| Neuter a-stem declension of भक्त | |||
|---|---|---|---|
| Nom. sg. | भक्तम् (bhaktam) | ||
| Gen. sg. | भक्तस्य (bhaktasya) | ||
| Singular | Dual | Plural | |
| Nominative | भक्तम् (bhaktam) | भक्ते (bhakte) | भक्तानि (bhaktāni) |
| Vocative | भक्त (bhakta) | भक्ते (bhakte) | भक्तानि (bhaktāni) |
| Accusative | भक्तम् (bhaktam) | भक्ते (bhakte) | भक्तानि (bhaktāni) |
| Instrumental | भक्तेन (bhaktena) | भक्ताभ्याम् (bhaktābhyām) | भक्तैः (bhaktaiḥ) |
| Dative | भक्ताय (bhaktāya) | भक्ताभ्याम् (bhaktābhyām) | भक्तेभ्यः (bhaktebhyaḥ) |
| Ablative | भक्तात् (bhaktāt) | भक्ताभ्याम् (bhaktābhyām) | भक्तेभ्यः (bhaktebhyaḥ) |
| Genitive | भक्तस्य (bhaktasya) | भक्तयोः (bhaktayoḥ) | भक्तानाम् (bhaktānām) |
| Locative | भक्ते (bhakte) | भक्तयोः (bhaktayoḥ) | भक्तेषु (bhakteṣu) |
Noun
भक्त • (bhaktá) n
Declension
| Neuter a-stem declension of भक्त (bhaktá) | |||
|---|---|---|---|
| Singular | Dual | Plural | |
| Nominative | भक्तम् bhaktám |
भक्ते bhakté |
भक्तानि / भक्ता¹ bhaktā́ni / bhaktā́¹ |
| Vocative | भक्त bhákta |
भक्ते bhákte |
भक्तानि / भक्ता¹ bháktāni / bháktā¹ |
| Accusative | भक्तम् bhaktám |
भक्ते bhakté |
भक्तानि / भक्ता¹ bhaktā́ni / bhaktā́¹ |
| Instrumental | भक्तेन bhakténa |
भक्ताभ्याम् bhaktā́bhyām |
भक्तैः / भक्तेभिः¹ bhaktaíḥ / bhaktébhiḥ¹ |
| Dative | भक्ताय bhaktā́ya |
भक्ताभ्याम् bhaktā́bhyām |
भक्तेभ्यः bhaktébhyaḥ |
| Ablative | भक्तात् bhaktā́t |
भक्ताभ्याम् bhaktā́bhyām |
भक्तेभ्यः bhaktébhyaḥ |
| Genitive | भक्तस्य bhaktásya |
भक्तयोः bhaktáyoḥ |
भक्तानाम् bhaktā́nām |
| Locative | भक्ते bhakté |
भक्तयोः bhaktáyoḥ |
भक्तेषु bhaktéṣu |
| Notes |
| ||
Noun
भक्त • (bhaktá) m
- a worshipper
- a zealot
Declension
| Masculine a-stem declension of भक्त (bhaktá) | |||
|---|---|---|---|
| Singular | Dual | Plural | |
| Nominative | भक्तः bhaktáḥ |
भक्तौ bhaktaú |
भक्ताः / भक्तासः¹ bhaktā́ḥ / bhaktā́saḥ¹ |
| Vocative | भक्त bhákta |
भक्तौ bháktau |
भक्ताः / भक्तासः¹ bháktāḥ / bháktāsaḥ¹ |
| Accusative | भक्तम् bhaktám |
भक्तौ bhaktaú |
भक्तान् bhaktā́n |
| Instrumental | भक्तेन bhakténa |
भक्ताभ्याम् bhaktā́bhyām |
भक्तैः / भक्तेभिः¹ bhaktaíḥ / bhaktébhiḥ¹ |
| Dative | भक्ताय bhaktā́ya |
भक्ताभ्याम् bhaktā́bhyām |
भक्तेभ्यः bhaktébhyaḥ |
| Ablative | भक्तात् bhaktā́t |
भक्ताभ्याम् bhaktā́bhyām |
भक्तेभ्यः bhaktébhyaḥ |
| Genitive | भक्तस्य bhaktásya |
भक्तयोः bhaktáyoḥ |
भक्तानाम् bhaktā́nām |
| Locative | भक्ते bhakté |
भक्तयोः bhaktáyoḥ |
भक्तेषु bhaktéṣu |
| Notes |
| ||
Descendants
This article is issued from
Wiktionary.
The text is licensed under Creative Commons - Attribution - Sharealike.
Additional terms may apply for the media files.