बन्धु
Sanskrit
Noun
बन्धु • (bandhu) m
- connection, relation, association.
- kinship, kindred.
- a kinsman, relative, kindred.
Declension
| Masculine u-stem declension of बन्धु | |||
|---|---|---|---|
| Nom. sg. | बन्धुः (bandhuḥ) | ||
| Gen. sg. | बन्धोः (bandhoḥ) | ||
| Singular | Dual | Plural | |
| Nominative | बन्धुः (bandhuḥ) | बन्धू (bandhū) | बन्धवः (bandhavaḥ) |
| Vocative | बन्धो (bandho) | बन्धू (bandhū) | बन्धवः (bandhavaḥ) |
| Accusative | बन्धुम् (bandhum) | बन्धू (bandhū) | बन्धून् (bandhūn) |
| Instrumental | बन्धुना (bandhunā) | बन्धुभ्याम् (bandhubhyām) | बन्धुभिः (bandhubhiḥ) |
| Dative | बन्धवे (bandhave) | बन्धुभ्याम् (bandhubhyām) | बन्धुभ्यः (bandhubhyaḥ) |
| Ablative | बन्धोः (bandhoḥ) | बन्धुभ्याम् (bandhubhyām) | बन्धुभ्यः (bandhubhyaḥ) |
| Genitive | बन्धोः (bandhoḥ) | बन्ध्वोः (bandhvoḥ) | बन्धूनाम् (bandhūnām) |
| Locative | बन्धौ (bandhau) | बन्ध्वोः (bandhvoḥ) | बन्धुषु (bandhuṣu) |
| Neuter u-stem declension of बन्धु | |||
|---|---|---|---|
| Nom. sg. | बन्धु (bandhu) | ||
| Gen. sg. | बन्धुनः (bandhunaḥ) | ||
| Singular | Dual | Plural | |
| Nominative | बन्धु (bandhu) | बन्धुनी (bandhunī) | बन्धूनि (bandhūni) |
| Vocative | बन्धु (bandhu) | बन्धुनी (bandhunī) | बन्धूनि (bandhūni) |
| Accusative | बन्धु (bandhu) | बन्धुनी (bandhunī) | बन्धूनि (bandhūni) |
| Instrumental | बन्धुना (bandhunā) | बन्धुभ्याम् (bandhubhyām) | बन्धुभिः (bandhubhiḥ) |
| Dative | बन्धुने (bandhune) | बन्धुभ्याम् (bandhubhyām) | बन्धुभ्यः (bandhubhyaḥ) |
| Ablative | बन्धुनः (bandhunaḥ) | बन्धुभ्याम् (bandhubhyām) | बन्धुभ्यः (bandhubhyaḥ) |
| Genitive | बन्धुनः (bandhunaḥ) | बन्धुनोः (bandhunoḥ) | बन्धूनाम् (bandhūnām) |
| Locative | बन्धुनि (bandhuni) | बन्धुनोः (bandhunoḥ) | बन्धुषु (bandhuṣu) |
This article is issued from
Wiktionary.
The text is licensed under Creative Commons - Attribution - Sharealike.
Additional terms may apply for the media files.